Thứ Tư, 11 tháng 1, 2017

Mừng "Cọp sút chuồng"


Chào các bạn,

Có vẻ như số của mình luôn "có duyên" với những gì đặc biệt : như hồi năm 1973, vừa mới ăn cái Tết Trung Thu đặc biệt với Tuổi Hoa xong thì qua năm 1974, đã có ngay một cái Tết cũng “đặc biệt” không kém, nếu không muốn nói là còn... hơn thế nữa, lần này là với Tuổi Hoa Xuân Giáp Dần!

Để mình kể các bạn nghe : lúc mới bắt đầu đọc Tuổi Hoa thì mình còn “ngố” lắm, ăn chưa no lo chưa tới biết chi chuyện văn chương! Nhưng sau khi đọc đâu được bảy tám số gì đó, thấy “con nhà người ta” viết bài đăng báo cứ dễ như là lấy đồ trong túi, tự nhiên mình cũng nổi hứng muốn trở thành "nhà văn"! Nhưng muốn là một chuyện, làm được hay không lại là chuyện khác. Còn đang băn khoăn thì cơ hội đến. Nhân dịp năm hết, tết đến, tòa soạn thông báo ngày phát hành số báo Xuân, kêu gọi độc giả gần xa đóng góp bài vở. Gì chứ Tết là mình khoái nhất! Thế là không để mất thì giờ, mình lôi giấy bút ra hăm hở bắt tay vào "việc".

Nhưng biết viết gì bây giờ? Truyện hả? Mới nghĩ tới thôi đã thấy “oải” rồi, bởi mình học văn cũng không lấy gì làm khá, nếu không muốn nói là quá tệ! Chỉ còn cách làm thơ thôi. Thơ thì mình có đỡ hơn một chút, nhất là cái "món" thơ lục bát, từ nhỏ đã nghe má mình ru quen rồi, lớn lên lại nghe má ru… cháu ngoại, nghe riết  rồi có khi buột miệng “xuất khẩu thành thơ” hồi nào không hay! Nhớ hồi năm lớp bảy thầy giáo dạy văn yêu cầu làm một bài thơ lục bát đề tài là tả một buổi họp chợ ở quê em, bài thơ của mình được thầy chấm 18 điểm, điểm tối đa luôn! Bài thơ đó như sau:

Nắng hồng rải xuống đường đi
Một bà đang gánh gánh gì trên vai
Đến nơi chợ đã lai rai
Vài người ngồi bán sớm mai rao hàng

Rất tiếc là còn bốn câu nữa mà mình quên mất rồi! Bây giờ đọc lại thấy buồn cười quá. Nhưng lúc đó thầy không cười mà chỉ góp ý tí ti là nếu như thay được chữ “lai rai” bằng chữ “lác đác” thì chính xác hơn. Nói thì nói vậy chứ làm sao mà thay được, thay như vậy thì còn gì là thơ!

Vậy là cuối cùng chốt lại : làm một bài thơ lục bát. Tất nhiên là chủ đề Xuân. Cái tựa thì mình nghĩ ra rồi, lấy tên của một bản nhạc Xuân nổi tiếng. Phần tựa xong rồi là đến nội dung. Xem nào, thơ thì cũng phải có đầu có đuôi, phần nhập đề nên tả cảnh trước. Tết thì phải có hoa mai, có chim én, đưa hai th này vào là hợp lý nhất. Xong, đến phần thân bài, cứ nghĩ gì viết nấy thôi. Trẻ con ưa nhất là được lì xì, đốt pháo (pháo bông thôi, pháo nổ bị cấm từ sau Tết Mậu Thân rồi!), ăn bánh mứt, trái cây… (có tâm hồn ăn uống dữ!) Chỉ trong chốc lát mình đã làm xong sáu câu thơ có đủ các thứ. Chết cha, quên mất vụ quần áo mới rồi! Nhưng mà sửa lại thì khó quá, thôi bỏ qua vậy. Bây giờ đến phần kết luận. Chà, khó đây! Phần kết mà không ra gì thì cả bài coi như vứt! Đang lúng túng thì mình chợt nhớ đến truyện tranh Cọp Sút Chuồng vừa mới đăng xong trên báo Thiếu Nhi. A! Năm nay là năm con cọp, vậy không phải là cọp sút chuồng thì là gì? Thế là câu thơ “Đón mừng cọp mới sút chuồng” được mình “hạ bút”, thêm một câu tám ch nữa là vừa đẹp! Cũng may là câu trước đó kết thúc bằng vần “uôn”, nếu không thì còn là mệt!

Làm xong rồi, đọc tới đọc lui thấy đã hoàn hảo (?), mình hân hoan chép lại vào tờ giấy trắng sạch s, ghi họ tên và địa chỉ dưới cuối bài đàng hoàng theo lời dặn của tòa soạn rồi mới bỏ vào bao thư, đề địa chỉ tòa soạn, không quên kèm thêm câu gởi mục “Khu Vườn Hạnh Phúc” do anh Nguyễn Thái Hải phụ trách, sau đó chạy ra bưu điện bỏ tót vào thùng thư rồi về nhà hồi hộp chờ đợi. Đến ngày báo phát hành, mình "rinh" ngay một cuốn về nhà. Sau khi lấy dao rọc phần trên cẩn thận, mình lật ngay trang Khu Vườn Hạnh Phúc ra coi: Ý trời đất quỉ thần ơi! Bài thơ của mình được chọn đăng rồi! Sướng quá! Lúc đó mình chỉ muốn hét lên cho đã, nhưng mà phải ôm ngực để dằn bớt cảm xúc, sợ “người ta” tưởng thần kinh mình có "vấn đề"! Sau này bình tĩnh hơn, mình nhận ra “tác phẩm” của mình có quá nhiều sai sót, nhất là khi nhận được “phản hồi” không mấy tích cực của người trong nhà: người thì xem với lòng hờ hững, người thì chê ỏng chê eo! Nhưng mà thôi kệ, mình thấy sướng là được rồi!

Nhưng niềm vui chưa dừng lại ở đó. Hai ngày sau, nhân viên bưu điện đến nhà trao cho mình tờ báo biếu do tòa soạn gởi theo đúng địa chỉ mình ghi dưới bài thơ. Đây quả là một bất ngờ nữa lớn không kém chuyện mình được đăng bài, vì mình nghĩ là phải truyện mới có báo biếu chớ, còn thơ thì lắt nhắt quá, lại quá nhiều biếu làm sao cho xuể! Nhưng cũng nhờ vậy mà năm đó mình có không phải một mà tới hai tờ báo Xuân để làm kỷ niệm. Khỏi nói cũng biết là năm đó mình đã đón một cái tết “huy hoàng” như thế nào!

Hai tờ báo đó đến bây giờ mình vẫn còn giữ, như là một kỷ niệm đẹp của mình với Tuổi Hoa. Tờ thứ nhất do được "chiếu cố" quá "tận tình" nên hình bìa có bị ng màu hơi tối, còn tờ thứ hai thì vẫn còn khá mới. Mình xin chụp cả hai tờ các bạn xem chơi. Có thể nhận  thấy tờ thứ hai nhỏ hơn tờ thứ nhất, do đã được tòa soạn xén cạnh phần trên cho đẹp, và chính giữa có một nếp gấp do tờ báo bị xếp làm đôi khi gởi. Hai tờ báo quí hơn vàng đó nghe các bạn!

Nhân đây mình cũng xin gởi lời cảm ơn chân thành đến anh Nguyễn Thái Hải, người đã chọn đăng bài thơ "tếu nhất trên đời" của mình. Anh như chiếc cầu nối cho mình đến gn với Tuổi Hoa. Nhờ có anh mà mối giao tình của mình với Tuổi Hoa, dù chỉ "mỏng manh như tơ nhện", vẫn bền chặt cho đến tận bây giờ. (Có một chuyện mà nói ra sợ anh phật ý, nhưng thú thực là mình cứ thắc mắc mãi, không biết vì sao anh lại chọn bài thơ này. Sau này mình mới biết là anh tuổi... con Cọp. Hèn gì... hi hi!) 

Hôm nay, nhân dịp xuân về, mình viết bài hồi ức về bài thơ Xuân năm cũ mi các bạn đọc cho vui. Về phần nội dung bài thơ thì các bạn chỉ cần biết một câu “đáng đồng tiền” nhất ở trên là đủ. Riêng mình, cứ mỗi lần nhớ đến câu thơ “mừng cọp sút chuồng” mình lại không thể nào nhịn được cười…


Thứ Hai, 12 tháng 9, 2016

Tết Trung Thu Đặc Biệt


Chào các bạn,

Không biết có duyên nợ gì mà số báo Tuổi Hoa đầu tiên mình mua về đọc lại là số 208, số đặc biệt Trung Thu! Các bạn thử nghĩ xem, số báo đầu tiên mà lại là số đặc biệt thì có ý nghĩa nhiều lắm chứ, phải không nào!

Năm đó mình 13 tuổi, đã bắt đầu thích đọc Tuổi Hoa, nhưng là các loại hoa xanh đỏ tím vàng (quên, không có vàng, hi hi!) thôi chứ báo thì chưa. Con nít mà, đứa nào cũng mê truyện hơn báo (nhất là những truyện phiêu lưu mạo hiểm ly kỳ hấp dẫn!) vì truyện đọc một lèo là hết còn báo thì lắt nhắt lắm. Mà cũng lạ, chỗ mình ở không có ai mua truyện Tuổi Hoa về bán, chỉ có báo thôi. Cũng may là có bố mình “ra tay” giúp đỡ nếu không thì… Không đọc thì thôi, chứ đã đọc rồi thì cứ gọi là mê tít, khỏi cần ăn cũng no! Lúc nào rảnh là lại lôi Tuổi Hoa ra đọc, hết đọc lại ngắm nghía hình bìa “tuyệt tác” của Vi Vi. Đến lúc mê Vi Vi quá rồi (quên, mê hình bìa của Vi Vi!) thì mỗi tháng hai ba cuốn có thấm vào đâu. Thế là bắt đầu nghĩ đến chuyện “tấn công” qua báo.

Báo không ở đâu xa, báo bán ngay đầu chợ, mà nhà mình thì cách chợ có vài chục mét thôi. Ngày nào đi học cũng đi ngang sạp báo, thấy tờ Tuổi Hoa với hình bìa xinh đẹp nằm “khiêu khích” trên giá chịu làm sao thấu! Nhưng mà có một trở ngại: chủ sạp báo là ông Hai Mập (gọi như vậy vì ổng… mập!). Ông này chúa ghét con nít, làm như con nít là kẻ thù của ông không bằng! Làm mình cũng hơi ngán! Nhưng tình yêu Tuổi Hoa đã giúp mình thêm can đảm. Hôm đầu tiên mình ghé sạp, ổng nạt liền: Muốn gì? Mình hết hồn nhưng kịp trấn tĩnh, ấp úng: Dạ… muốn mua báo. Báo gì? Dạ… Tuổi Hoa. Ổng nhìn mình như nhìn một sinh vật lạ rồi hầm hầm rút tờ Tuổi Hoa ra, nói cộc lốc: Sáu chục. Hú hồn! Cuối cùng thì mình cũng đã mua được tờ Tuổi Hoa một cách êm đẹp! Chắc các bạn cũng thắc mắc là ổng khó chịu như vậy ai mà thèm mua! Thật ra thì với người lớn ổng cũng khá lịch sự, ổng chỉ ghét con nít thôi. Con gái ổng dễ thương hơn nhiều, thấy mình ra là cười tươi như hoa mới nở, ăn nói ngọt ngào như rót mật vào tai, chỉ tiếc là chị này lâu lâu mới ra trông hàng một lần thay cho ông bố khó tính.

Tờ báo đầu tiên được mình chiếu cố tận tình. Nhưng đọc hết rồi không biết làm gì vì phải chờ đến nửa tháng mới ra số mới. Thế là lại lôi ra đọc lại, không sót một chữ, riết rồi gần như thuộc lòng luôn. Không ngờ báo cũng hay ra phết! Thế mà từ trước tới giờ mình cứ tưởng… Truyện thì có Ánh trăng sáng ngà của chị Kim Hài, Tuổi dại của Linh Giang, Đàn hạc của anh Nguyễn Thái Hải. Thơ thì có Cũng là mùa thu của chị Nguyệt Mai, Rộn ràng của La Ty… Sưu tầm thì có Chinh phục chị Hằng, Biển cả, kho tàng vô giá. Có cả một truyện tranh nhiều kỳ và truyện dài Khi ông cậu quý bị đắm tàu của bác Minh Quân, đã đăng được một kỳ. Mình nhớ lúc đó mình đã tiếc hùi hụi vì đã không mua sớm hơn để được đọc đầy đủ truyện này. Rồi các mục giải trí như Dzíc dzắc, Cười bò bò cười nữa, cũng thật là hấp dẫn. Các  bài vở trên số báo này đã được mình ưu tiên đăng lại khá nhiều, một phần chắc cũng vì mình có cảm tình đặc biệt với nó.

Từ khi “đèo bòng” thêm món báo, ngân quỹ của mình càng eo hẹp hơn. Các bạn đừng tưởng là bố mình mua cho mình nhé, toàn là tiền quà sáng của mình cả đấy. Nhà mình nghèo lại đông cho nên kiếm cái ăn đã khó, làm sao mà lo nổi món ăn tinh thần, nên đứa nào “lỡ dại” mê cái món đó rồi thì tự bỏ tiền ra mà mua! Để có tiền mua mỗi tháng hai số báo và hai tới ba cuốn sách, mình đành áp dụng chính sách “thắt lưng buộc bụng”. Tới khi “ôm” thêm tờ Thiếu Nhi nữa thì mình gần như bỏ thói quen ăn sáng luôn. (Nói thì các bạn không tin, thói quen ấy mình vẫn giữ cho đến tận bây giờ!) Khổ nỗi chợ quê mình nổi tiếng là có nhiều món ăn ngon: nào là cháo giò, bánh canh, chè đậu, bún thịt nướng, bánh hỏi… đều thật hấp dẫn, trước nay ăn quen rồi, nay phải nhịn thèm kể thật là đau khổ! Đành phải hạn chế ra chợ cho đỡ thèm chứ biết làm sao!

Bây giờ nghĩ lại mình thấy mình đã làm đúng, không có gì phải hối tiếc về quyết định của mình. Thật vậy đó các bạn, các bạn nghĩ coi, quà bánh ăn vèo một cái là hết, còn sách báo nếu gìn giữ kỹ thì có khi còn lưu lại được cho cả đời sau, hay quá đi chứ! Số báo Tuổi Hoa 208 mình vẫn còn giữ dù nó không còn mới lắm trước sự tàn phá của thời gian. (Sau này mình có mua được một tờ rất mới – chính là tờ mình đã post trong bài Ánh trăng sáng ngà, bạn nào muốn có thể xem lại) Nhưng đối với mình, tờ báo đầu tiên vẫn là quý giá nhất, khiến cho mình mỗi lần nhớ đến là lại thấy thật bồi hồi. Hôm nay nhân dịp Trung Thu, mình mời các bạn xem hình ảnh tờ báo thật nhiều kỷ niệm của mình, kỷ niệm của một thời hồn nhiên trong sáng, một thời không thể nào quên!

Năm đó mình mười ba tuổi, cái tuổi không còn mê cộ đèn, mê Tết Trung Thu (Thường thì hết tiểu học là hết mê Trung Thu rồi). Nhưng năm đó, mình đã "ăn" một cái tết Trung Thu thật đặc biệt: Trung Thu với Tuổi Hoa!