Thứ Năm, 23 tháng 8, 2018

Lá Thư Kỷ Niệm


Nhân Quang Võ nhắc tới tác giả Minh Quân, tôi xin chia sẻ một kỷ niệm một bút tích của Chị tôi may mắn còn giữ, được tìm thấy cùng chỗ với mấy bản film tách màu Bìa Tuổi Hoa số Giáng Sinh 229. Thời điểm này chiến sự đang sôi động, tôi dù là lính văn phòng ở Trường Sinh Ngữ Quân Đội, nhưng vẫn phải vào ứng trực ở đơn vị luôn, chỉ ghé tòa soạn nhận bài vở, thư từ mỗi chiều sau giờ tan sở. Thấy lá thư tôi vội gọi điện cho chị, ngỏ ý nhân tiện muốn được làm quen với BS Đỗ Hồng Ngọc, đang rất nổi trong giới học sinh, sinh viên bấy giờ. Bản thân tôi cũng rất ái mộ cái giọng văn hài hước, nhẹ nhàng mà rất chuyên sâu của ông thầy thuốc trẻ này Chị vui vẻ đồng ý ngay, còn thêm : " Hay lắm. Ngọc nó dễ thương lắm em " và hẹn sáng Chủ Nhật chị ghé tòa soạn rồi đi luôn. Tiếc rằng tối thứ 7 đó chúng tôi nhận được lệnh cấm trại 100%, và cuộc hẹn phải bỏ ngõ...

HÀ TĨNH          
(Nguyễn Hữu Thuần) 


Thứ Tư, 22 tháng 8, 2018

Bức Ảnh Trong Mơ


Chào các bạn,

Xin báo các bạn một tin vui: mình vừa được bạn Minh Vĩnh (tên gọi thân mật ở nhà và... trong truyện là Bé), con gái út của bác Minh Quân scan tặng hai bức ảnh hiếm hoi chụp chung cả nhà (chỉ thiếu bác trai) đồng thời cho phép mình được post lên mạng cũng như là cho vào album Một Thời Tuổi Hoa để làm kỷ niệm. Thế là ước mơ bấy lâu của mình đã được thỏa nguyện! Nói về bác Minh Quân, không thể nào không nhắc đến những truyện gia đình đầy vui nhộn và lôi cuốn của bác. Hồi nhỏ mình đọc báo khá muộn, chỉ được khoảng hai năm nhưng đã vô cùng thích thú với các truyện ngắn nói về gia đình bác trên báo Thiếu Nhi như: Phát Giác Bất Ngờ, Dỗ Mẹ Giấc Trưa, Em Tôi Gây Quỹ, Không Lệ Thuộc Xăng... Bên Tuổi Hoa thì có Cơn Lốc Dữ, Duy Trì Cổ Tục Ngày Xuân... Sau này khi mình may mắn tìm thêm được báo cũ, thì số lượng truyện nói trên đã được bổ sung thêm một cách đáng kể: Chuyện Con Cò, Chuyện Nhà Tôi, Chuyện Thời Trang, Phái Nam Giản Dị... (Thiếu Nhi). Loạn Giữa Trưa, Gà Qué Nhà Tôi, Nghỉ Hè Trên Núi... (Tuổi Hoa). Nhiều đến mức khó mà kể ra được hết cùng một lúc. Đặc biệt là truyện dài Tên Tài Xế Suzuki Lý Tưởng mà mình đã có dịp giới thiệu cùng các bạn cách đây ít lâu. Yêu lắm và luôn ước mơ được thấy, dù chỉ một lần, cái gia đình "ồn ào" mà hạnh phúc của bác, nhưng chỉ có thể tưởng tượng ra các "nhân vật" trong đó qua phần minh họa của anh Vi Vi. Mà anh Vi Vi thì không biết vô tình hay hữu ý, chưa bao giờ vẽ đủ cả nhà trong một hình minh họa! À, cũng có một lần, trong truyện Duy Trì Cổ Tục Ngày Xuân, anh minh họa đủ mặt bố mẹ và năm đứa con, hiềm nỗi hình mờ quá thành ra có cũng như không! Niềm ước mong tưởng đã chôn vùi theo năm tháng, bỗng vụt lóe sáng trở lại khi mình gặp được Bé trong các dịp lễ tưởng niệm và lễ giỗ bác Trường Sơn. Hai lần gặp đầu do thời gian quá eo hẹp, mình chỉ kịp làm quen thăm hỏi mấy câu. Phải đến lần gặp thứ ba thì cơ hội mới đến. Đó là hôm lễ giỗ bác Trường Sơn lần thứ ba, mình gặp Bé cùng ông xã trong khuôn viên nhà thờ Kỳ Đồng trước giờ hành lễ. Sau vài câu thăm hỏi xã giao, mình nhanh chóng khoe mình vừa mới đăng lại truyện Mái Tóc của bác Minh Quân, khoe luôn cuốn Máu Đào Nước Lã có chữ ký bác mà mình mới vừa tìm được trước đó chỉ có vài tiếng! Bé lắng nghe với vẻ thích thú và câu chuyện cứ thế xoay quanh chủ đề gia đình. Đến lúc mình cao hứng kể vanh vách tuổi của bác và các chị em trong gia đình thì Bé bày tỏ sự "nể nang" ra mặt, nói: em thiệt phục anh! (thật ra mình không đến mức "tài giỏi" vậy đâu, chỉ là nhờ đánh máy lại mà nhớ thôi, nhưng nếu "thật thà khai báo" hết ra thì "bụt nhà ta" đâu còn "thiêng" nữa phải không các bạn, hi hi!) Thấy "thời cơ" đã chín muồi, mình ngỏ ý xin Bé một tấm ảnh gia đình, nói rằng đó là ước mơ "cháy bỏng" suốt hơn bốn mươi năm qua. Bé sốt sắng gật đầu, còn cho mình cả email và số điện thoại để liên lạc. Ít ngày sau, mình nhận được hai bức ảnh thật đẹp chụp bác Minh Quân và cả năm chị em. Bất ngờ hơn nữa là có cả hình bìa cuốn Tên Tài Xế... mới toanh Bé hứa gởi lần gặp đầu tiên, mà mình không dám nhắc lại, cứ ngỡ là Bé đã quên mất! Nhìn ảnh, bao nhiêu ký ức chợt ùa về: Đây đúng là bác Minh Quân, thương con nhưng cũng rất nghiêm khắc sẵn sàng dùng "vũ lực" khi cần ; đây chị Thu, "tên tài xế Suzuki lý tưởng", hay cằn nhằn nhưng luôn giúp đỡ em út ; anh Vũ đẹp trai giống mẹ (?) yêu thiên nhiên và có óc khôi hài ; Hà "hùng dũng như con trai" thấy chuyện bất bình là không chịu được ; Minh giàu tình cảm, dễ xúc động, được ba cưng nhất nhà ; Bé giống hệt "bà cụ non" nhưng thông minh, lanh lợi... ; (còn thiếu "ông bố" nể vợ nhưng chuyên "vẽ đường cho hươu chạy"!). Đúng là bức ảnh trong mơ! Chỉ hơi tiếc là ảnh chụp lúc mấy chị em còn khá nhỏ so với các "nhân vật" trong truyện, nhưng mà được vậy là may mắn lắm rồi, còn đòi hỏi chi hơn! (chỉ cần chịu khó "tưởng tượng" thêm một chút là OK ngay!).  Nhân mùa Vu Lan, mình xin gởi đến các bạn một trong hai bức ảnh quý giá này (Bé nói thích bức này hơn và mình hoàn toàn đồng ý), cũng là để tưởng nhớ một người mẹ hết lòng lo cho con cái, và... hơn thế nữa, một nhà văn hết lòng vì tuổi thơ! Mời các bạn xem:


Thứ Bảy, 11 tháng 8, 2018

Một Thời Hoa Mộng


Chào các bạn,

Hôm lễ giỗ bác Trường Sơn lần thứ ba, mình nhận được một món quà bất ngờ, đặc biệt từ cô Tú, vợ chú Hoàng Đăng Cấp, và cháu nội Khôi Nguyên: 30 tấm ảnh kỷ niệm quý giá mà gia đình chú còn lưu giữ được của một thời Tuổi Hoa đáng nhớ! (mà cô nói vui là nhờ chú Quang Võ giữ giùm!) Cầm xấp ảnh trên tay mà mình bồi hồi xúc động, mãi mới nói được lời cảm ơn và xin hứa sẽ giữ gìn món quà thật cẩn thận chừng nào mà mình vẫn còn sống, còn thở được! Dù không nói ra nhưng mình biết, ý của gia đình chú là mong muốn mình sẽ sử dụng món quà trên một cách hiệu quả nhất. Vậy nên mình quyết định khi nào có dịp, sẽ chọn ra những tấm thích hợp post lên mọi người xem cho biết, nhân tiện đưa vào album Một Thời Tuổi Hoa để lưu giữ lâu dài. Có một số tấm đã có trong album, một số có tính "riêng tư" đưa lên không tiện, số còn lại không nhiều. Trước mắt, mình chọn ra một vài tấm "ấn tượng", đưa lên "bảng hiệu" Hồi Ức Tuổi Hoa cho đẹp và cho đỡ phần... trống trải! Mấy hôm nay mình cố ý đăng lại một số bài của chú Hoàng Đăng Cấp, chính là để "dọn đường" cho phần giới thiệu này. Một lần nữa, xin chân thành cảm ơn cả nhà và mời các bạn xem:


Thứ Bảy, 28 tháng 7, 2018

Quyển Lưu Bút... Ngày Xưa


NGÀY XƯA...?  Vì quyển Lưu Bút này như một câu chuyện cổ tích thần tiên về tuổi thơ, TUỔI HOA hồn nhiên của một cô bé học trò thuở "Mơ Làm Thi Sĩ ".

NGÀY XƯA...? Cách đây gần năm mươi năm, cô bé học trò TUỔI TRĂNG TRÒN, cứ "Mỗi năm đến Hè lòng man mác buồn..." lại đem cuốn Lưu Bút trịnh trọng mời Thầy, Cô viết cho ít dòng lưu niệm. Thân ái chuyền cho bạn bè ghi chép, thu thập những tấm hình kỷ niệm. Gia tài vô giá này có cả những nhà văn, nhà giáo... của bán nguyệt san Tuổi Hoa những người đã khai sáng, ươm mầm cho những tâm hồn thiếu nhi Việt Nam.

Sau biến cố 30-4-75 tôi đã mất mát nhiều thứ. Một trong những nỗi mất mát lớn lao là những bộ sách Tuổi Hoa bìa da, chữ mạ vàng mà Cha chủ nhiệm đã ưu ái đóng cho tôi bị tịch thu và tiêu hủy. Tuổi thơ êm đềm của tôi đã bị xóa sạch trong ngọn lửa "bài trừ văn hoá đồi trụy". May mắn tôi còn giữ lại được quyển Lưu Bút này cả kho tàng kỷ niệm  của Thầy, Cô, bạn bè và đặc biệt là của Gia Đình Tuổi Hoa.

Theo giòng đời nổi trôi, quyển Lưu Bút đã theo tôi trong những ngày khó khăn, đau khổ lẫn hạnh phúc, và cuối cùng lưu lạc nơi xứ người. Lăn lóc mãi quyển Lưu Bút nay đã mất bìa, long gáy, rời rạc từng tờ. Những trang giấy học trò đã ngả màu, vàng ố, xộc xệch trông thật đáng thương.

Nhiều lần tôi có ý định làm mới lại quyển Lưu Bút, nhưng rồi lại nghĩ kỷ niệm mà "tân trang" thì không còn là KỶ NIỆM. Quyển Lưu Bút sẽ "già" đi theo tôi, mục rã thành cát bụi và quấn quýt bên tôi vào chặng cuối của cuộc đời.

Người sáng lập ra báo Tuổi Hoa Nhà văn Nguyễn Trường Sơn và những nhà văn, nhà giáo phụ trách đã và sẽ lần lượt rời bỏ chúng ta ra đi. Quyển Lưu Bút với những hình ảnh, bút tích... của các anh chị vẫn còn đó, trong tim tất cả chúng ta những người đã gắn bó với Tuổi Hoa và đã có một thời để nhớ.

Mai sau khi trở về với cát bụi, nếu may mắn gặp lại bác Trường Sơn nơi một cõi vĩnh hằng bình an nào đó, tôi vẫn chỉ muốn nói với bác:

 - THƯA BÁC, CON CẢM ƠN BÁC TUỔI HỌC TRÒ CỦA CHÚNG CON CÓ BÁC, CÓ TUỔI HOA.

Trần Thị Hậu.  
    28/7/2018      

Trang đầu quyển Lưu Bút Ngày Xưa

Ảnh và lưu bút của chị Cam Li Nguyễn thị Mỹ Thanh

Lưu bút của anh Trinh Chí

Lưu bút của anh Vi Vi

Ảnh và minh họa của anh Vi Vi

Lưu bút của anh Quyên Di

Vài gương mặt Tuổi Hoa

Ảnh của chị Trần thị Nguyệt Mai

Lưu bút của chú Hoàng Đăng Cấp


Thứ Ba, 24 tháng 7, 2018

Nhớ Anh Hoài Mỹ


Chào các bạn,

Sắp đến ngày dự lễ giỗ bác Trường Sơn thì mình nhận được một tin buồn: anh Hoài Mỹ, bạn thân của anh Quyên Di, tác giả của Đèn Khuya, Triền Dốc, Linh Hồn Tượng Đá, Dưới Mái Gia Đình… không còn nữa! Mình có may mắn được làm quen với anh trong một trường hợp khá đặc biệt. Số là cách đây gần hai năm, trong lúc “tán gẫu” với mình, Trung Võ, con trai anh Vi Vi có “vui miệng” nhắc đến anh (anh là Bõ đỡ đầu của Trung Võ). Bất ngờ làm sao, chỉ vài hôm sau đó, mình nhận được lời mời kết bạn của anh. Trước giờ mình có biết anh có “account” trên facebook, nhưng họa hoằn lắm mới thấy anh lên post bài. Bây giờ anh lại chủ động “kết bạn” với mình làm mình rất vui và cảm động! Tất nhiên là mình nhận lời ngay. Nhưng chỉ đến khi mình đăng lại truyện Hành Tinh Mắt Ma của anh trên báo Ngàn Thông và giới thiệu lại một loạt các tác phẩm  khác của anh thì anh mới thực sự “tái xuất giang hồ”. Anh “comment” liên tục để cảm ơn, và ngỏ ý muốn tìm lại 2 “đứa con thất lạc” (chữ dùng của anh) là Đèn Khuya và Triền Dốc. Giọng anh thật vui đúng như mình đã hình dung ra anh từ nhỏ sau khi đọc cuốn Dưới Mái Gia Đình. Đáng tiếc là mình chỉ tìm được cuốn Triền Dốc nên không thể đáp ứng trọn vẹn lòng mong mỏi của anh. Nhưng chắc “trời còn thương kẻ hiền lương” nên chỉ hai tháng sau, một người bạn của mình trên facebook đã tìm được cuốn Đèn Khuya và post lên mạng. Mình lập tức xin phép được đăng lại (ngày 5-4-2018) và dán lên “tường” nhà anh, đinh ninh thế nào anh cũng sẽ rất vui và hồi âm tức khắc. Nhưng chờ mãi không thấy anh trả lời, mình linh cảm có chuyện không hay nhưng vẫn cố an ủi là chắc anh bận du lịch đâu đó thôi. Mãi đến nay, nhờ một thân hữu của anh đưa tin mình mới biết là anh đã nhập viện từ tháng 2 vì căn bệnh ngặt nghèo, không kịp đọc lại đứa con tinh thần mà anh rất yêu mến! Anh Hoài Mỹ ơi! Anh về bên ấy bình yên nhé, em xin post lại đường link truyện dài Đèn Khuya dưới đây, nhờ ngọn gió tâm linh gởi đến anh, để khi nào buồn anh mở ra đọc cho đỡ buồn! Chiều nay là lễ giỗ bác Trường Sơn, những người có mặt sẽ cầu nguyện cho anh!

https://tuoihoandmore.blogspot.com/2018/04/en-khuya.html

(Xin phép Trung Võ được post lại tấm hình có mặt anh để minh họa)


Từ trái sang phải,
Hàng trước: Cô Hồng Hạnh bế con trai Tún (Trung Vo), Quyên Di.
Hàng sau: Bùi Thị Nga (em gái Quyên Di, mẹ đỡ đầu của Tu) bế Tu là chị của Tún, linh mục Chân Tín (chủ nhiệm báo Tuổi Hoa), nhà văn Hoài Mỹ (bố đỡ đầu của Tún), nhà văn Thái Bắc (báo Ngàn Thông). (Chú thích của anh Quyên Di)


Chủ Nhật, 22 tháng 4, 2018

Gặp Chú Hoàng Đăng Cấp


Chào các bạn,

Sau khi nhận được bài viết Hồi Ức Tuổi Hoa của anh Đình, trong đó có nhắc đến chú Hoàng Đăng Cấp, mình quyết định viết một bài về chú. Thật ra mình đã có ý định này trước đó rồi, khi được anh Quyên Di cho xem ảnh của anh chụp chung với chú tại nhà riêng của chú hôm lễ tưởng niệm bác Trường Sơn. Nhưng định thì định vậy chứ mình cũng chưa biết viết gì vì mình đâu có gặp chú lần nào mà có kỷ niệm! Lần này thì khác, mình nảy ra một ý hay: mình không có kỷ niệm về chú nhưng kỷ niệm về cuốn Mật Lệnh U Đỏ thì nhiều, có thể viết thành một bài ngăn ngắn được. Thế là bài Mật Lệnh U Đỏ và Chú Hoàng Đăng Cấp ra đời và được mình cho đăng trước bài của anh Đình hai ngày, vì mình linh cảm là bài của anh sẽ rất thu hút, không cần đăng trước. Cả hai bài đều được mình gởi cho chị Cam Li và chị Nguyệt Mai, hai chị rất thích và đều đăng lại. Chị Cam Li thì lấy hai bài làm phần cuối cho chuyên mục Ký Ức Tuổi Hoa, còn chị Nguyệt Mai thì khen bài viết của mình đọc cảm động! Mình cũng rất muốn được gặp chú Hoàng Đăng Cấp một lần nhưng chưa có dịp. Rồi cái duyên đến: anh Đình về nước chơi, muốn gặp mình cho biết và cho mình biết là anh sẽ ghé thăm chú. Mình không bỏ lỡ cơ hội xin anh cho được tháp tùng. Chuyến đi ấy khá buồn vì chú yếu lắm, không còn ngồi được như hồi năm ngoái. Mình đành lỗi hẹn, không thể viết bài "tường thuật" theo lời dặn dò của hai chị Cam Li và Nguyệt Mai! Hôm lễ giỗ bác Trường Sơn lần thứ hai, mình có cơ hội được ghé thăm chú một lần nữa với Đam San, con trai anh Hà Tĩnh. Lần này chú còn yếu hơn lần trước, nhưng khi cô Tú vợ chú giới thiệu mình là "fan" của tác giả Mật Lệnh U Đỏ và hỏi biết ai là tác giả của Mật Lệnh U Đỏ không, thì chú đưa bàn tay cong queo chỉ vào ngực! Bàn tay ấy mình đã cố tình nắm thật chặt và nắm những hai lần, đối với mình đó là điều hạnh phúc vì mình biết mình đã được nắm bàn tay của một người tử tế! 

Chú Hoàng Đăng Cấp và họa sĩ Đình

Thứ Năm, 8 tháng 2, 2018

Tìm lại được truyện đăng báo Tết 36 năm trước!




Hôm qua (29/1) thật tình cờ và sung sướng khi KV tôi vào trang Tuoihoa.hatnang.com đọc được ở đó một truyện ngắn thiếu nhi của mình in trên tạp chí Tuổi Hoa Tết Ất Mão ra ngày 25 tháng 1 năm 1975. Đó là truyện "Cô nhỏ Trúc Quan Âm" mà không biết có phải là truyện ngắn thiếu nhi cuối cùng của KV tôi in trước 1975 ở Sài Gòn hay không?
 
Nhẩm tính mới đó mà đã 36 năm qua. Năm Con Mèo ngày xưa ấy KV tôi vẫn chỉ viết truyện thiếu nhi cho các tờ Tuổi Hoa Thiếu Nhi Thằng Bờm viết truyện dài in sách ở NXB Tuổi Hoa với bút danh cũng là tên thật Nguyễn Thái Hải. Bây giờ hình dung lại mình ngày ấy: Hai mươi lăm tuổi có 8 cuốn truyện thiếu nhi được in (cuốn đầu tiên vào năm 1970) và vài chục truyện ngắn in rải rác. Hồi ấy quả thực trong đầu chẳng có chút "lý thuyết chuyên môn" nào về truyện ngắn truyện dài... chỉ biết viết ra những gì mình nghĩ mình tưởng tượng được bằng những câu chữ cố gắng sao cho người đọc có thể... hiểu đúng như mình nghĩ. Và có một chút "cầu danh" nữa chứ! Hồi ấy cũng chẳng có chuyện làm đơn xin vào hội nhà văn này nọ. Cứ viết rồi có truyện in dài dài trên báo có sách ra đều đều... như Nguyễn Thái Hải trẻ măng là được mọi người gọi là "nhà văn" rồi chẳng ai thắc mắc chẳng ai ganh tị gì! 

Rất cảm ơn bạn Đèn Biển mà NTH chưa có hân hạnh quen biết đã sưu tầm đánh máy đưa truyện "Cô nhỏ Trúc Quan Âm" của tôi lên tuoihoa.hatnang.com; giúp tôi tìm được một trong mấy chục cái truyện ngắn in báo hồi đó (mà tôi đang rất muốn đi tìm lại chúng đầy đủ). Cảm ơn tuoihoa.hatnang.com mà chủ nhân là cô Thục Đoan đã có công sưu tầm và phổ biến truyện Tuổi Hoa xưa trong đó có những truyện dài của NTH.

Mời bạn bè ngày nay của Khôi Vũ đọc truyện trên báo Tết Con Mèo 36 năm xưa của Nguyễn Thái Hải nhân những ngày Tết Con Mèo năm nay.  


 
NGUYỄN THÁI HẢI   
 
https://tuoihoandmore.blogspot.com/2014/01/co-nho-truc-quan-am.html